Truyện cổ tích Việt Nam Cây Tre Trăm Đốt
Truyện Cây tre trăm đốt
Một câu chuyện cổ tích Việt Nam sâu sắc về sự thật thà, chăm chỉ và công lý.
“Cây Tre Trăm Đốt” kể về chàng trai nghèo hiền lành bị phú ông lừa gạt, nhưng nhờ lòng ngay thẳng và phép màu kỳ diệu, cuối cùng đã đòi lại được công bằng cho mình.
Câu chuyện nhắn nhủ:
Người sống thật thà sẽ được giúp đỡ, kẻ gian trá rồi sẽ phải trả giá.
Một truyện cổ tích quen thuộc, rất phù hợp để đọc cho trẻ em và để người lớn cùng nhắc nhau sống tử tế hơn.
Cùng đọc Cây Tre Trăm Đốt để khám phá bài học ý nghĩa này nhé!





















Giang Linh AI
CÂY TRE TRĂM ĐỐT
Cây tre trăm đốt
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê kia, có một chàng trai tên là Khoai, hiền lành, khỏe mạnh, sống bằng nghề làm thuê cuốc mướn. Một ngày nọ, anh đến làm thuê cho nhà một ông phú hộ giàu có nhưng keo kiệt. Biết anh siêng năng, lại thật thà, ông phú hộ muốn lợi dụng anh, bèn hứa hão:
– Mày cứ chăm chỉ làm việc cho tao, ba năm sau, tao sẽ gả con gái xinh đẹp của tao cho mày.
Tin tưởng lời hứa, Khoai làm việc ngày đêm, không quản nắng mưa, không đòi hỏi tiền công. Thế nhưng, khi ba năm trôi qua, ông phú hộ nuốt lời, lật lọng không muốn gả con. Ông định gả con gái cho một nhà giàu khác, coi như chưa từng hứa gì với chàng trai.
Để đuổi khéo Khoai, ông phú hộ ra điều kiện:
– Nếu mày muốn cưới con gái tao, thì hãy lên rừng, tìm cho được một cây tre có đúng một trăm đốt để tao làm cột nhà cưới vợ. Tìm được thì tao sẽ gả con gái cho.
Vì yêu thương cô gái, chàng trai quyết chí lên rừng, lặn lội khắp nơi tìm tre trăm đốt. Nhưng tìm mãi, hết rừng này sang rừng khác, tre thì nhiều nhưng không có cây nào đủ một trăm đốt. Quá mệt mỏi và tuyệt vọng, anh ngồi ôm mặt khóc.
Bỗng đâu có một ông lão râu tóc bạc phơ, tay chống gậy trúc, hiện ra trước mặt, giọng từ tốn hỏi:
– Vì sao con khóc?
Khoai kể lại đầu đuôi mọi chuyện. Nghe xong, ông lão mỉm cười rồi bảo:
– Con hãy đốn đủ 100 đốt tre rời, sau đó đọc câu thần chú: “Khắc nhập, khắc nhập, khắc nhập”, cây tre sẽ tự kết lại thành một cây tre trăm đốt. Khi nào muốn tách ra, thì đọc: “Khắc xuất, khắc xuất, khắc xuất”.
Nghe theo lời dặn, Khoai làm y như vậy. Quả nhiên, các khúc tre nối liền lại thành một cây tre dài đúng một trăm đốt. Mừng rỡ, anh định vác về, nhưng vướng quá không mang nổi, ông lão lại bảo đọc câu “Khắc xuất…” để tách ra.
Chàng trai bó tre lại gánh về nhà, vừa đến nơi thì thấy hai họ đang làm lễ cưới rình rang, chuẩn bị rước dâu cho con gái phú hộ với người khác. Hiểu ra mình bị lừa, anh lặng lẽ trải tre ra sân, đọc lớn:
– Khắc nhập, khắc nhập, khắc nhập!
Ngay lập tức, cây tre trăm đốt hiện ra giữa sân, khiến mọi người sững sờ. Anh mời ông phú hộ ra xem “thành quả” của mình. Ông ta vừa cúi xuống đếm từng đốt tre, vừa chưa biết nói sao, thì chàng trai nhanh miệng đọc:
– Khắc nhập, khắc nhập, khắc nhập!
Bỗng chốc, ông phú hộ bị dính chặt vào cây tre, không nhúc nhích được, vừa xấu hổ vừa hoảng sợ.
Sợ hãi và ân hận, ông xin lỗi và đồng ý gả con gái như đã hứa. Khoai đọc:
– Khắc xuất, khắc xuất, khắc xuất!
Ngay tức thì, ông được thả ra. Cuối cùng, chàng trai nghèo và cô con gái nhà phú hộ nên duyên vợ chồng, sống với nhau hạnh phúc suốt đời.


