Truyện cổ tích Cây Bút Thần
Truyện tranh cổ tích CÂY BÚT THẦN
















GIANG LINH AI
Truyện cổ tích CÂY BÚT THẦN
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nghèo, có một cậu bé tên là Mã Lương. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Mã Lương sống một mình, ngày ngày vào rừng kiếm củi để đổi lấy miếng ăn. Tuy nghèo khó, cậu lại có niềm đam mê mãnh liệt với hội họa. Không có bút, không có giấy, Mã Lương vẫn kiên trì dùng que củi vẽ lên đất, lấy nước sông vẽ lên đá, dùng than bếp vẽ lên tường. Dù bị người đời chê cười, cậu vẫn không nản lòng, bởi ước mơ lớn nhất của Mã Lương là có thể dùng tranh vẽ để giúp đỡ những người nghèo khổ như mình.
Một đêm nọ, khi đang ngủ, Mã Lương mơ thấy một ông tiên râu tóc bạc phơ bước ra từ ánh sáng rực rỡ và trao cho cậu một cây bút thần. Ông dặn rằng: “Cháu chỉ được dùng cây bút này để giúp đỡ người nghèo. Đừng bao giờ dùng nó cho kẻ tham lam.” Khi tỉnh dậy, Mã Lương không ngờ cây bút thần ấy thật sự đang nằm trong tay mình.
Từ đó, cậu bắt đầu vẽ trâu cho người không có trâu cày ruộng, vẽ cày, vẽ thóc, vẽ cá, vẽ chim… tất cả đều trở thành thật. Dân làng ai nấy đều cảm phục tấm lòng của Mã Lương.
Tin về cây bút thần lan ra xa, đến tai quan huyện tham lam. Hắn sai lính bắt Mã Lương về, ép vẽ vàng bạc cho mình. Mã Lương cứng cỏi từ chối, bị giam vào ngục tối, bỏ đói giữa đêm đông giá rét. Nhưng cậu vẫn khôn ngoan dùng bút vẽ thang, vẽ ngựa, rồi trốn thoát.
Sau đó, cậu đến sống ở một ngôi làng xa, giấu thân phận và tiếp tục vẽ tranh. Để tránh bị phát hiện, cậu cố tình vẽ thiếu mắt, thiếu chân để tranh không biến thành thật. Nhưng một lần, vô tình làm rơi giọt mực vào mắt con cò trong tranh, con cò bay ra khỏi giấy khiến bí mật bị lộ. Quân lính triều đình bắt Mã Lương đưa về kinh đô.
Nhà vua tham lam ra lệnh cho cậu vẽ theo ý mình. Nhưng Mã Lương không chịu, thậm chí cố tình vẽ sai khiến vua tức giận, giành lấy bút thần để tự vẽ. Nhưng cây bút trong tay kẻ xấu chẳng sinh ra vàng bạc, mà chỉ gây tai họa.
Biết chỉ mình Mã Lương dùng được bút thần, vua xuống nước nịnh nọt. Mã Lương giả vờ đồng ý, vẽ biển cả, vẽ đảo có cây hái ra vàng, rồi vẽ một chiếc thuyền thật lớn. Vua và đám quan tham hí hửng trèo lên thuyền ra khơi. Đợi thuyền ra xa, Mã Lương vung bút vẽ bão tố, sóng to gió lớn nổi lên, nhấn chìm cả lũ xuống biển sâu.
Sau khi trừng trị được kẻ ác, Mã Lương lại quay về cuộc sống yên bình, tiếp tục dùng cây bút thần vẽ cho người nghèo, đúng như lời hứa với ông tiên năm nào.
Giá trị nhân văn của truyện:
Truyện “Cây Bút Thần” ca ngợi lòng nhân ái, tinh thần chính nghĩa và ý chí vượt khó của người lao động nghèo. Đồng thời, truyện lên án sự tham lam, độc ác và khẳng định cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác.


